Sự thật về ngải ăn thịt: Huyền thoại huyết ngải độc thần tướng

Rate this post
Ngải cùng với bùa chú ( tạm gọi là tà thuật ) của giới pháp sư đã Open trong xã hội nước ta từ thuở thời xưa khẩn hoang lập ấp và đã trở thành một phần của văn hóa truyền thống tâm linh dân tộc bản địa Việt. Trải qua bao biến cố thời cuộc, cho đến tận giờ đây, tà thuật vẫn bí mật sống sót trong xã hội tân tiến. Không ít người vẫn tin rằng, tà thuật là một phần không hề thiếu trong cuộc sống sót .Họ tin rằng, tà thuật hoàn toàn có thể điều khiển và tinh chỉnh thánh thần hoặc sai khiến những linh hồn người chết ảnh hưởng tác động vào người sống để đẩy lùi mọi thứ tật bệnh và lê dài tuổi thọ. Họ cũng tin rằng, tà thuật hoàn toàn có thể biến một loại thực vật ( cây ngải ) hoặc côn trùng nhỏ ( trùn ngải ) trở nên có linh hồn như con người .
Rất nhiều năm, PV Chuyên đề ANTG đã tiếp cận và hòa nhập với giới pháp sư để tìm hiểu và khám phá về quốc tế dị biệt này nhằm mục đích giải thuật những bí hiểm của tà thuật .

Vì nhiều lý do tế nhị, trong loạt bài này, chúng tôi chỉ đề cập đến một góc nhỏ trong thế giới ngầm của giới tà thuật. Đó là ngải ăn thịt.

Cuộc săn lùng vô vọng

Giữa năm 2012, nghe tin Chau Som, Hòa thượng trụ trì ngôi chùa Pnom Pi Lơ trên núi Nam Vy thuộc huyện Tri Tôn ( An Giang ) có nuôi loại ngải này, một nhóm pháp sư 5 người do thầy Tư Ẩn ( vì nguyên do tế nhị, chúng tôi đổi tên nhân vật này ) cư ngụ ở Q. Q. Bình Thạnh, TP Hồ Chí Minh đứng vị trí số 1 tìm đến. Người viết bài này được Tư Ẩn cho tháp tùng .
Theo lời đồn, vị sư trụ trì ngôi chùa đó thuộc hệ phái Tiểu thừa – Pà Li – Phật giáo Nam Tông. Ngoài đạo hạnh cao, ông còn là một cao thủ về bùa, chú, ngải thuật. Ông đã dùng tà thuật cứu chữa được rất nhiều người bị rắn rết cắn trong thực trạng thập tử nhất sinh. Có người đã sùi bọt mép, tim mạch ngưng nhịp, ông đọc thần chú, dập ngải đắp vào vết thương, chỉ sau ít phút nạn nhân hoàn toàn có thể tự ngồi dậy ra về. ( ? )
Thầy Tư Ẩn vạch kế hoạch táo bạo : Đích thân ông để cho rắn lục cắn. 4 người còn lại khiêng ông lên chùa để cho sư cứu chữa đồng thời quan sát tìm vườn ngải. Khi đã chấm được tọa độ, chờ cho Tư Ẩn khỏe mạnh, cả bọn sẽ chọn một đêm tối trời đột nhập vườn ngải. Thầy Tư Ẩn sẽ dùng tà thuật của mình ” trục ” ngải về .
Khi đến chùa Pnom Pi Lơ, Tư Ẩn và nhóm bạn hữu trọn vẹn tuyệt vọng vì vị sư Chau Som đã qua đời. Vị sư cả truyền nhân là Chau Kim Sa chỉ mới 25 tuổi cho biết, thời xưa ông ngoại ( sư Chau Som ) có ” nuôi ” một vườn huyết ngải trong hốc đá bí hiểm giữa rừng trên đình Pnom Pi Lơ. Đó là loại ngải ác nên ông ngoại không truyền thụ cho con cháu tuyệt kỹ nuôi, luyện. Ông chỉ truyền bí pháp dùng ngải trị rắn cắn cứu người. Ông qua đời mang theo cả vị trí bí hiểm vườn huyết ngải .

Thánh sư Chau Som, người đã từng sở hữu cây huyết ngải độc thần tướng.
Tư Ẩn cùng nhóm bạn hữu bỏ hẳn 2 ngày leo núi lùng sục và hỏi han dân địa phương nhưng vô vọng .
Trong giới tà thuật khu vực miền Nam, thầy Tư Ẩn khá nổi tiếng. Ông sinh năm 1940 ở Trảng Bàng ( Tây Ninh ). Năm 1960, Tư Ẩn về Bình Thành ( Đồng Tháp ) thọ giáo một lịch sử một thời tà thuật là thầy Ba Cao Lãnh. Tên khai sinh của thầy Ba Cao Lãnh là Lê Văn Khẩn .
Năm 1963, Tư Ẩn bị chính quyền sở tại chính sách cũ bắt quân dịch. Khi chia tay, Tư Ẩn được sư phụ Ba Cao Lãnh Tặng Ngay một sợi dây mang cổ có chiếc nanh heo nạm bạc đã được ” tươm bùa ” để đạn … tránh né. Năm 1965, kết thúc một trận giao tranh với du kích Củ Chi, Tư Ẩn phát hiện ngực mình đau. Khi nhìn xuống thì thấy ngực áo rách bươm, sợi dây bùa không còn nhưng da còn in hằn dấu bầm tím hình chiếc nanh heo. Và Tư Ẩn suy đoán là chiếc nanh heo đã đỡ 1 viên đạn găm đúng ngực mình .
Chết hụt, Tư Ẩn đào ngũ trở lại Cao Lãnh liên tục theo thầy học đạo tà thuật. Nhờ tà thuật, Tư Ẩn dùng phép ” ẩn thân ” thoát được rất nhiều cuộc săn lùng đào binh của quân cảnh chính sách cũ cho đến khi quốc gia thống nhất. Nhờ trốn quân dịch, Tư Ẩn đã học hết bài của sư phụ Ba Cao Lãnh .
Năm 1989, thầy Ba Cao Lãnh qua đời, thọ 99 tuổi, Tư Ẩn mới trở lại TP HCM mưu sinh. Ở một góc Đồng Tháp, nổi tiếng thầy Ba Cao Lãnh tạo thành một luồng giai thoại ly kỳ dân gian cho đến tận giờ đây. Tư Ẩn kể rằng, khi còn sống, thầy Ba Cao Lãnh có nuôi một vườn ngải tổ gọi là ” huyết ngải độc thần tướng ” .
Chỉ có đích thân thầy Ba Cao Lãnh và Tư Ẩn mới được phép tiếp cận vườn ngải. Mỗi khi vào vườn ngải, Tư Ẩn phải niệm chú hộ thân. Thầy Ba Cao Lãnh cho rằng những người yếu pháp thuật, khi đến gần sẽ bị ngải ăn thịt dẫn đến lở loét dần cho đến chết .

Thức ăn của ngải là thịt gà và … máu

Việc chăm nom vườn huyết ngải này là một kỳ công. Ngoài việc xây tường thấp có dán bùa cách ly ngải với môi trường tự nhiên bên ngoài, đúng giờ ngọ mỗi trưa và mỗi đêm, sư phụ dùng nước ” dạ thủy ” ngậm vào mồm phun sương để ” tắm ” cho ngải. Để lấy nước dạ thủy, Tư Ẩn dùng một tấm vải thưa giăng 4 góc giữa trời đêm .
Ở giữa tấm vải găm 1 cây đinh để tạo thành vùng trũng. Mũi chiếc đinh hướng vào miệng 1 cái chai đặt dưới tấm vải. Hơi sương thấm vào tấm vải thành nước, chảy vào vùng trũng qua chiếc đinh rơi vào chai. Một phần nước sương pha với 10 phần nước mưa tạo thành nước tắm cho ngải. Để có đủ nước ” tắm ” ngải quanh năm, sư phụ dành hẳn một cái chum lớn để dự trữ nước mưa .
Sau mỗi lần ” tắm “, ngải phải được ” sưởi ấm ” bằng hơi nhang và ” nghe ” thần chú .

Một cây thuộc chủng họ huyết ngải huyền thoại.
Mỗi năm chỉ cho ngải ăn 2 lần vào ngày xá tội vong nhân, rằm tháng 7 âm lịch và giờ giao thừa đầu năm. Thức ăn cho ngải là … gà trống thiến hoặc trứng gà .

Chính Tư Ẩn là người được sư phụ giao nhiệm vụ cho ngải ăn. Trước khi cho ngải ăn, con gà phải được tắm rửa thật sạch rồi chờ khô lông mới đưa vào vườn ngải.

Đến tận giờ đây Tư Ẩn vẫn còn sởn gai ốc mỗi khi nhớ tới cảnh ngải ăn thịt gà .
Con gà được thả vào vườn ngải đang thư thả thư thái đi sục thức ăn. Những cây ngải có vẻ như hiền lành như cỏ, bất chợt rùng mình như đang ngủ ngon bị thức tỉnh. Những nhánh nhỏ nằm sát đất quắp lấy chân gà rất nhanh rồi co duỗi liên tục. Mỗi lần con gà giẫy giụa, đám ngải lại lao xao co duỗi những sợi nhánh để siết chặt hơn. Khoảng 1 phút sau, hàng loạt con gà bị quấn chặt nằm sát đất, cổ bị siết cứng không kêu được một tiếng .
Đến lúc này, phần nhiều hàng loạt vườn ngải đều hướng về phía con gà để tận hưởng. Những sợi lông dài, ướt vươn ra bám vào da thịt con gà. Sau vài ngày, con gà chỉ còn trơ lông và xương. Thỉnh thoảng Tư Ẩn lại thấy một chú chuột vô phúc nằm bó xác trong vườn ngải .
Trứng gà ném vào, đám ngải cũng lao xao rồi quấn lấy. Vài ngày sau, vỏ trứng còn nguyên nhưng lòng trứng không còn .
Khi sai khiến ngải triển khai một ” phi vụ ” cúng tế nào đó, sư phụ hoặc Tư Ẩn phải thưởng cho ngải một bữa tiệc máu. Sư phụ và Tư Ẩn dùng dao trích huyết của mình vào một cái chén rồi rưới lên đám ngải. Nó cũng lao xao tiếp đón lấy máu như mừng quýnh, vui sướng. Những sợi lông ngải chụm đầu vào những giọt máu tươi, say sưa tận hưởng .
Theo diễn đạt của Tư Ẩn, loại ngải độc này cao khoảng chừng nửa mét, gần như là không có lá chỉ có hoa và những sợi nhánh. Những cánh hoa có nhiều sợi lông màu đỏ như máu. Đầu mỗi sợi lông đều lộng lẫy một giọt nước. Điều đặc biệt quan trọng là khi no, ngải héo, khi đói ngải vươn thẳng đài hoa tua tủa ra khắp nơi. Ban ngày hoa tỏa hương thơm nhưng đêm hôm lại hắt ra một thứ mùi thối rất không dễ chịu. — PageBreak —

Thịt người cũng là món khoái khẩu…

Một đêm đầu năm 1974, Tư Ẩn theo sư phụ dắt một đội lân đi múa chúc tết từng nhà để kiếm tiền lì xì. Múa đến nửa đêm thầy trò mới quay trở lại nhà. Về đến nhà thầy Ba Cao Lãnh phát hiện có dấu kẻ trộm đột nhập. Tuy không mất gì đáng giá nhưng tên trộm giẫm chân dập nát vài cây ngải khiến sư phụ khóc ồ ồ. Khóc xong, sư phụ đốt nhang đọc chú, bắt ấn ” trò chuyện ” với ngải. Sư phụ cho biết ngải mách rằng sáng mai kẻ trộm sẽ đến dập đầu tạ lỗi .
Quả đúng như vậy, sáng hôm sau tên trộm vác thân đến quỳ lạy nhận tội, cầu xin thầy Ba Cao Lãnh cứu hắn. Hai cẳng chân tên trộm bị ngải làm nổi mụn nước lốm đốm như ghẻ. Thầy Ba Cao Lãnh cho biết, tên trộm đã bị ngải ” ăn “. Nếu không làm phép trục ” vong ngải “, 3 ngày sau hắn sẽ chết. Tên trộm thất kinh hồn vía khóc như mưa .
Thầy Ba Cao Lãnh bảo tên trộm mua 7 con gà trống thiến, 7 trứng vịt, 7 nắm xôi, 7 chai rượu trắng, 7 bó nhang và 7.000 đồng đến cúng tổ ngải, ông sẽ trục vong ngải .
Ngày hôm sau, tên trộm mang lễ vật đến thì Tư Ẩn thấy ngải đã ăn khắp thân thể, những mụn nước lở loét thành mủ. Thầy Ba Cao Lãnh bắt tên trộm cởi trần truồng lạy khắp những bàn thờ cúng tổ hơn 3 giờ, trong khi đó ông liên tục đọc chú, bắt ấn. Kết thúc nghi lễ, thầy Ba Cao Lãnh dùng củ ngải khô đã ” luyện chú ” cho vào miệng nhai cùng với hớp rượu trắng. Ông phun rượu với xác ngải vào người tên trộm .
Sau 7 ngày cúng tế liên tục như vậy, tên trộm mới hết bệnh. Sau vụ đó, tên trộm xin thầy Ba Cao Lãnh cho theo học đạo. Thầy Ba Cao Lãnh giao đệ tử mới cho Tư Ẩn trực tiếp dạy. Tên trộm chỉ đủ nhẫn nại học được vài phép chữa bong gân, sửa khớp thì bỏ học trốn về Tây Ninh cư trú. Tên trộm đó chính là Năm Phờ ( đã đổi tên ), giờ đây cũng là một pháp sư ẩn cư ở huyện Tân Biên, Tây Ninh .

Theo mô tả, vết thương do ngải ăn thịt gây ra sẽ giống như vết bỏng.
Cho đến tận giờ đây, ông Năm Phờ và Tư Ẩn vẫn tiếp tục liên lạc với nhau .
Khi thực thi bài viết này, chúng tôi đã tìm gặp Năm Phờ để xác định tính xác nhận của câu truyện .
Năm Phờ xác nhận chuyện mình bị ngải ” ăn ” có thật và cho biết thêm : ” Đêm đó, tôi có nhổ một cây ngải về nhà trồng. Khi biết mình bị ngải ăn, hoảng quá tôi đã đào hầm chôn sâu xuống đất vẫn chưa yên tâm. Trong 3 năm đó nếu không học được cách thu phục ngải thì 3 năm sau ông ngải sẽ trồi đất lên báo thù cả mái ấm gia đình. Vì vậy, tôi xin theo thầy Ba Cao Lãnh học nghề để trấn áp ông ngải. Nhưng khi trở thành học trò rồi, mỗi lần tôi xin ổng bùa khắc chế ông ngải, sư phụ đều phủ nhận bảo, mày phải học từ thấp lên cao. Học đến 10 năm sau thì cả mái ấm gia đình tôi chết vì ngải mất. Vì vậy, tôi quyết định hành động bán nhà đưa vợ con trốn về Tây Ninh ” .
Ngày thầy Ba Cao Lãnh qua đời vườn ngải héo úa rồi tàn lụi dần, dù đã tìm đủ mọi cách chăm nom, Tư Ẩn cũng đành bó tay nhìn đám ngải chết rũ .

Thầy Năm Phờ đang dùng bùa ngải trị sưng trật cho bệnh nhân.
Tư Ẩn nghĩ rằng, lúc đó mình chưa đủ trình độ nuôi nên ngải bỏ đi. Bây giờ, sau bao nhiêu năm tu luyện, Tư Ẩn thuộc làu tổng thể những bài chú, hoàn toàn có thể vẽ một lá phù nhanh như chớp, thủ được tổng thể những loại ấn quyết của môn phái nhưng chưa luyện được một bảo vật nào ra hồn cho riêng mình. Với giới tà thuật, để có được vị trí danh vọng cao nhất, pháp sư cần phải có 1 trong 2 món bảo vật tuyệt đỉnh công phu. Đó là : thiên linh cái hoặc huyết ngải độc thần tướng .
Luyện thiên linh cái vừa phạm tội sát nhân vừa phạm luật hình sự, không thầy pháp nào muốn nhận án tử hình trước khi luyện thành công xuất sắc bảo vật vô địch này. Vì vậy, không riêng gì riêng thầy Tư Ẩn mà tổng thể những pháp sư đều mơ ước chiếm hữu trong tay một cây huyết ngải độc thần tướng để luyện đại bảo vật. Có pháp sư đã từng ra giá vài trăm triệu đồng một cây huyết ngải cho người nào ” săn ” được vị trí mọc càng khiến lịch sử một thời về loại cây này có thêm mùi … máu .
Sự thật về câu truyện huyết ngải độc thần tướng như thế nào, chúng tôi sẽ trở lại trong số báo tới

Source: https://dolatrees.com
Category: Cây

Bài viết liên quan

Để lại ý kiến của bạn:

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *